Đôi bàn tay kỳ diệu


50 tuổi, dường như người ta không còn gì nhiều ở phía trước. Những dấu hiệu lão hóa của cơ thể đã bắt đầu và vào mỗi cuối ngày làm việc, sự mệt mỏi tích tụ lại khiến tôi hầu như không muốn làm thêm bất cứ việc gì, kể cả việc đi ra khỏi nhà.

Mỗi buổi tối khi trở về nhà, đôi tay của tôi thường trở nên tê cứng. Hội chứng đường hầm cổ tay (do sử dụng máy vi tính nhiều) khiến đôi tay của tôi không còn linh hoạt nữa. Nó mệt mỏi và hầu như rất khó duỗi các ngón tay hay cầm nắm thứ gì đó. Kể từ ngày đó, anh có thêm một “công việc” là bóp tay cho tôi. Sau khi ăn tối, chúng tôi thường ngồi nhâm nhi trà ngoài balcon, hoặc đạp xe và ăn kem ở một quán cà phê nào đó. Trong lúc ngồi nghỉ, anh thường nắm lấy bàn tay tôi và xoa vuốt từng ngón tay, xoay nhẹ cổ tay…- tất cả những động tác như “bài tập” mà anh cho là nó hữu ích với bàn tay của tôi.

Việc đó được lặp lại khi chúng tôi chuẩn bị ngủ. Dù có buồn ngủ lắm, anh vẫn cố nắm lấy đôi tay của tôi để xoa nắn, và luôn thích thú kêu lên khi ngón tay hay cổ tay tôi kêu “rắc”. Anh xem điều đó như là một thành quả của mình.

Bàn tay của tôi – là những ngón thon nhỏ nhưng ngắn, biểu hiện của một người có chiều cao khiêm tốn. Bàn tay anh – ngược lại, thon dài, mảnh dẻ như tay nghệ sĩ thường luyện đàn piano. Đó là một bàn tay mảnh dẻ, không gân guốc. Bàn tay ấy không làm được cái gì nặng, nhưng đánh máy vi tính thì rất nhanh – có thể gõ 10 ngón. Bàn tay ấy bấm phím điện thoại để nhắn tin cho tôi mỗi ngày cũng rất nhanh. Và đặc biệt bàn tay anh vô cùng khéo léo trong những công việc đòi hỏi sự mỹ thuật như cắm hoa, trang trí nhà cửa.

Thỉnh thoảng, vào cuối tuần, chúng tôi đi massage toàn thân chung với nhau. Tôi chẳng học được cái gì ở những buổi massage đó, chỉ thấy thư giãn và toàn thân bớt mệt mỏi. Còn anh hay để ý từng động tác – cách nhân viên massage xoa nắn trên cơ thể của anh – để học hỏi, sau đó về nhà anh giúp tôi.

Anh thường đi massage toàn thân hơn tôi. Lưng anh hay mỏi và khi quá mỏi lưng thì anh đi massage toàn thân hoặc tắm Jacuzzi một mình, vì không đợi được lúc tôi rảnh và cũng vì chẳng trông mong gì được tôi massage. Mỗi khi đi massage một mình về, anh hay “bù đắp” bằng cách tự tay massage cho tôi vào buổi tối, khi tôi chuẩn bị ngủ, hoặc đang ngủ. Đôi bàn tay anh thật kỳ diệu, và chẳng có spa nào đem lại cho tôi cảm giác thư giãn như thế. Cảm giác thân thuộc và toàn thân được nâng niu, khi đôi bàn tay của anh nhẹ nhàng dừng lại trên từng vùng cơ thể, đã khiến cơn mệt mỏi của tôi dần tan biến.

50 tuổi, dường như người ta không còn gì nhiều ở phía trước. Tôi hầu như không còn nghĩ về tương lai, với những băn khoăn hay chờ đợi. Tôi tận hưởng từng phút giây hiện tại, và sau một ngày làm việc mệt mỏi, món quà đối với tôi là đôi bàn tay kỳ diệu của anh.

Cảm ơn anh, người bạn đời có đôi bàn tay thật kỳ diệu.

Gia Hương

(Bài đã đăng báo Thanh Niên, ngày 20/2/2012)

Advertisements

One thought on “Đôi bàn tay kỳ diệu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s