Nghĩ về khoảng cách giữa những người phụ nữ


TP. HCM có bao nhiêu người nghèo ? Con số này thật khó nói cho chính xác. Tại cuộc họp chiều 1/3/2004 ở Sở Lao Động Thương Binh và xã hội, lãnh đạo thành phố đã thống nhất điều chỉnh mức chuẩn nghèo từ 3triệu đồng/người/năm lên 6triệu đồng/người/năm (tức thu nhập dưới 6triệu đồng/người/năm mới được coi là nghèo). Một Phó GĐ Sở này đã đánh giá một cách lạc quan : “TP.HCM đã cơ bản không còn hộ nghèo theo tiêu chí hiện nay. Đầu những năm 1990, thành phố có hơn 20% số hộ nghèo, đến nay chỉ còn 0,15%. Trung bình mỗi năm thành phố giảm 10.000hộ nghèo”. Có tin được không khi ở thành phố đắt đỏ nhất nước này, số hộ đuợc xếp hạng nghèo chưa đến 1% và chỉ cần thu nhập hơn 500.000đ/người/tháng thì sẽ được coi là KHÔNG NGHÈO ? Bởi, nếu chỉ kể riêng cuộc sống của những người phụ nữ thôi, sẽ thấy KHỎANG CÁCH giữa họ thật là cách xa – nhiều lần hơn con số 10 – đến nỗi chẳng biết gọi tên “cái khỏang giữa” (thu nhập trên 6triệu đồng/người/năm) ấy là gì….?

1/ Chị B. vẫn là một người nghèo, dù mỗi ngày ngồi trên lề đường bán các lọai tất chân và găng tay, chị kiếm được trên dưới 100.000đ ! Thì cứ nhìn chị sẽ thấy. Dù cho chiếc nón lá lúc nào cũng ngự trị trên đầu chị, gương mặt chị vẫn đen xạm vì ngồi suốt ngày dưới hàng hiên của một cửa hàng bán…vàng bạc đá quý. Người đàn bà cao nhòng, ốm nhom, gương mặt góc cạnh…là chị lúc nào trông cũng tất bật, ngay từ dáng ngồi lom khom. Ngộ một điều là chị vẫn chưa quên mình là phụ nữ, áo lúc nào cũng dài tay, lại còn lớp trong lớp ngòai ; chân lúc nào cũng đi tất (như một kiểu quảng cáo cho món hàng chị đang bán ?) dù chị mang dép kẹp quanh năm ngày tháng.

Trong những câu chuyện không đầu không đuôi của chị mỗi lần tôi ghé đến mua hàng, tôi thấy chị đặt niềm tin tuyệt đối vào “số trời” : mỗi người có số sướng khổ khác nhau, bởi giờ sinh tháng đẻ khác nhau. Tuy nhiên, chị tin rằng nếu mình ăn ở hiền lành, nhân hậu, thế nào trời cũng ngó lại khiến mình bớt khổ. Niềm tin đó làm chị vui sống.  Ông chồng bỏ theo vợ nhỏ khi hai đứa con còn nhỏ dại, chị chưa kịp lấy lại thăng bằng thì “bà nhỏ” xuất hiện, đem hai đứa con “cho chị” vì cha của nó đã đi theo người đàn bà khác. Chị vừa nuôi con mình, vừa nuôi con riêng của chồng – năm mẹ con sống chen chúc trong ngôi nhà liêu xiêu của mẹ chị. Thoắt rồi cũng mười mấy năm. Giờ thì đứa con gái lớn đã ra đường cùng phụ buôn bán với chị, mấy đứa nhỏ còn lại đang đi học.

Điều chị vui nhất là hai đứa con trai riêng của chồng chị rất có hiếu với “mẹ lớn” : chăm lo học hành, thời gian rảnh còn kiếm việc làm thêm để phụ với chị. Mỗi ngày ngồi ở lề đường, nhìn những phụ nữ khác ra vào mua sắm nữ trang, tôi hỏi chị có buồn không, chị lắc đầu : “Thì giờ đâu mà buồn? Chỉ buồn nhất là khi có chiến dịch dẹp sạch lòng lề đường, hai mẹ con phải bán chui khổ lắm !”.

2/ Khác với sự vất vả ngòai đường của chị B., M. và N. là người con gái khá xinh, có cửa hàng bán đồ lót trên một con đường nhỏ của Q.1. M. trông cứng cỏi, mạnh mẽ, còn N. – yểu điệu thục nữ. Trừ vài ngày tết cổ truyền, ngày nào họ cũng mở cửa hàng, kể cả chủ nhật và ngày lễ. Hỏi sao không đi chơi ? Cả hai chỉ cười. Thỉnh thỏang ở cửa hàng có sự xuất hiện của hai đứa nhỏ – cháu gọi M. và N. bằng cô ruột.

Nhiều năm mua hàng rồi trở thành thân, tôi hỏi N. : “Sao hai chị em không lấy chồng ? Kén chọn gì dữ thế?”. N. mới nói thật : “Hai đứa lấy chồng rồi ai nuôi hai đứa nhỏ, nuôi ông bà già và một thằng em…khờ?”.Thì ra vậy. Gánh nặng phải chăm lo cho những người thân đang oằn lên vai họ. Em trai của M. và N. hỗi lẫm chẫm biết đi đã bị rớt ba lần từ trên gác xép xuống nền nhà…đến chấn động thần kinh, trở thành người chậm phát triển, không có khả năng đi học và làm việc. Anh trai của M. và N. bị tai nạn giao thông chết đột ngột, chị dâu bỏ đi lấy chồng, giao hai con còn nhỏ cho hai người cô. Không còn sự lựa chọn nào khác, cả hai chị em quyết tâm…quên nghĩ đến chuyện riêng, hai người sống vì….5 người !

Nhiều năm buôn bán siêng năng, lại tằn tiện, họ tích được số vốn kha khá đủ để mua lại cửa hàng đang thuê. Họ không nghèo, nhưng giàu thì…vẫn còn xa, bởi buôn bán ngày càng bị cạnh tranh, mức lời ngày càng thấp, còn hai đứa nhỏ thì vẫn chưa qua hết tiểu học !

Thỉnh thỏang ghé qua cửa hàng lúc không có khách, nhìn vẻ buồn rầu trên gương mặt N. và vẻ lo lắng của chị M., tôi cứ tự hỏi : “Cả hai đã lần nào được…yêu và được người yêu tặng quà, đưa đi chơi trong các ngày lễ chưa?”. Không bị nỗi ám ảnh phải kiếm tiền như chị B., nhưng M. và N. vẫn không có được sự thanh thản để lo cho bản thân mình….

3/ Tôi lại nhìn thấy nhiều phụ nữ khác, vừa giàu có, vừa thanh thản. Họ hiện diện nhan nhãn trong các trung tâm thương mại (TTTM) ở thành phố này. Diamond (Lê Duẩn, Q.1) – một TTTM được coi là sang trọng nhất thành phố – là nơi có nhiều phụ nữ như vậy lui tới thường xuyên. Một lần tôi đến đây nhằm lúc Diamond đang có chương trình khuyến mãi bốc thăm trúng thưởng. Điều kiện là cứ mua 300.000đ sẽ được một trái banh trong đó có một lá thăm may mắn. Thế mà cái bàn bốc thăm không ngớt người lui tới. Một phụ nữ ngòai 40 dắt theo một đứa con trai khỏang mười mấy tuổi bước tới đưa các hóa đơn tính tiền để đổi lấy banh và tôi không thể tin vào mắt mình. Nhân viên phụ trách đổ ra cho chị gần 40 trái banh may mắn ! Thật ra cũng đâu có gì lạ. Nơi đây tập trung rất nhiều nhãn hiệu nổi tiếng, nơi bạn không thể mua được một cái bóp đầm hàng hiệu với giá dưới 100USD, còn muốn kiếm lọai cao nhất – thì có Cartier, với những bóp đầm giá trên 1.000USD ! Có lần ghé đến gian hàng Orume tầng hai – nơi chuyên bán các lọai áo dệt kim của Hàn Quốc (sản xuất tại VN), khi cầm đến cái áo dệt kim nữ có thêu hình con hổ rất đẹp hỏi giá, tôi tưởng mình nghe lầm khi người bán trả lời : “10 triệu đồng !”. Tôi hỏi lại lần nữa. Người bán khẳng định : “Áo dệt bằng len cashmere nên giá đắt lắm !”. Người phụ nữ nào sẽ trở thành chủ nhân của chiếc áo này ?

4/ Theo thống kê của công ty Golden Asset  – công ty quản lý TTTM Diamond (DDS) – doanh số mua sắm ở đây tăng hàng năm.  Cụ thể trong dịp tết Giáp Thân vừa qua, doanh số mua sắm tăng 20% so với tết Quí Mùi và tăng 30% so với các thời gian khác trong năm. 90% số lượng người mua sắm ở đây là người VN. Giới trẻ (25-30tuổi) đến mua sắm thường xuyên, còn chiếm doanh số cao nhất mỗi lần mua lại thuộc về những người phụ nữ ngòai 30 – trên 40tuổi. Số tiền mua sắm bình quân trên một hóa đơn ở đây thuộc lọai cao nhất thành phố : 1triệu đồng/lần. Trong đó, có không ít hóa đơn mua sắm nữ trang bằng đá quý trị giá vài ngàn đô la Mỹ/lần. Kỷ lục mua sắm ở đây….cũng thuộc về một phụ nữ VN : 80triệu đồng/ngày !

Đừng tưởng giá vàng lên mà người ta ngừng mua sắm nữ trang bằng vàng. Thống kê ở công ty cổ phần Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) cho thấy trong ngày lễ Tình Yêu (14/2) vừa qua, doanh số mua sắm nữ trang tăng rất cao so với ngày thường : tăng 96% (nữ trang vàng) – tăng 185% (nữ trang bạc).Còn so với ngày 14/2 năm 2003, doanh số nữ trang tăng 38% (vàng) – tăng 31% (bạc). Cũng theo phân tích của công ty này, phần đông phụ nữ có xu hướng mua sắm nữ trang vàng có gắn đá quý hoặc bán quý, và với những vị khách thường xuyên thì số tiền mua nữ trang lần sau đều cao hơn lần trước. Làm đẹp bằng trang sức vàng trong những ngày lễ Tình yêu hoặc 8/3 còn đồng nghĩa với chuyện…có người mua tặng, đồng nghĩa với việc họ đang hạnh phúc !

Khi nhìn những phụ nữ tay trong tay cùng người yêu hay chồng đến cửa hàng PNJ lựa chọn nữ trang hay nhìn họ thong dong dạo chơi trong những quầy hàng sang trọng ở Diamond, tôi lại nhớ đến gương mặt đen xạm của chị B. hoặc vẻ chịu đựng của hai chị em M. và N. Cả ba đâu có cơ hội để đến những chỗ này ? KHỎANG CÁCH giữa những người phụ nữ với nhau, không chỉ ở chỗ họ giàu hay nghèo mà còn ở chỗ…họ có cơ hội để sống cho riêng mình hay không !

Thanh Thủy

(Đã đăng báo Phụ Nữ TP HCM ngày 8/3/2004)

Advertisements

3 thoughts on “Nghĩ về khoảng cách giữa những người phụ nữ

    • Dạ chị. Ghi chép lại những suy nghĩ của mình là thói quen khó vứt bỏ của đứa đã cả đời theo đuổi nghiệp cầm bút như em. Em cũng mong gia đình chị luôn hạnh phúc và bình an 🙂

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s