Sống phập phồng


Suốt một ngày 1.4.2012, chủ đề được bàn tán rôm rả nhất trên các trang mạng xã hội là bão và mưa ở Sài Gòn: phần đông đều cầu mong bình an cho mọi người, nhất là những người dân đang ở trong tâm bão. Tình hình có vẻ căng thẳng từ 6h chiều trở đi, khi mưa không ngừng tạnh và gió giật càng lúc càng mạnh: có người xót ruột lo lắng vì có một người thân đang ở ngoài đường; có người kể chuyện vừa vượt qua cơn mưa khó khăn thế nào để về nhà….  May hôm đó là ngày chủ nhật và cũng trùng với ngày lễ, nhiều bạn đã đi chơi xa hoặc ở nhà, không ra đường, chứ nếu không tình hình còn tồi tệ hơn.

Một cô bạn nhà ở Thủ Đức, có việc phải qua cầu Sài Gòn lúc 4h chiều, đến hơn 5h chiều trở về thì hầu như không qua nổi cầu vì gió giật dữ dội. Bạn kể: Nhiều người cùng đi xe máy phải tụ tập lại để rủ nhau cùng qua một lúc, vì sợ gió sẽ thổi bay cả xe xuống sông nếu qua một mình. Dù đi với tốc độ rất chậm để ghì xe lại, nhưng tất cả những tấm thảm dưới các sàn xe tay ga đều bị bay hết. Khung cảnh lúc đó thiệt hỗn loạn, ai cũng mong qua được cầu, chẳng còn nhớ nổi đã đi qua bằng cách nào nữa. Một anh bạn khác rời khỏi cơ quan ở quận 3 lúc hơn 9h tối nhưng mãi gần một tiếng sau mới “bò về” đến nhà (từ anh dùng) ở quận 11, vì những con đường anh vẫn thường đi đều bị chặn vì cây cối đổ ngổn ngang. “Trời tối đen vì cúp điện, tôi phải mò trong đêm tối, chỉ dám để số 1 chạy cho thiệt chậm mong cản được sức gió, nếu không té xe như chơi! Đi trong đêm mưa bão thế này mới thấy số phận con người mỏng manh quá, nếu mình bị té xe, bị cây đè hay lọt hố cũng chẳng biết kêu ai”.

“Không biết kêu ai” – cũng là tâm trạng của tôi, khi rời khỏi cơ quan lúc hơn 6h chiều mà mãi đến gần 8h mới đón được một chiếc taxi. Đứng trong cơn mưa, một tay tôi cố gọi điện thoại đến các tổng đài taxi, một tay ghì cái dù  trong khi gió chực chờ giật  bay mất. Mọi chiếc xe taxi chạy ngang qua  góc ngã tư Ngô Thời Nhiệm – Lê Quý Đôn đều đầy người, các tổng đài taxi đều bận máy. Các con đường đều vắng tanh và tối om, không có đến một chiếc xe ôm. Khi gần như tuyệt vọng, tôi  nhìn thấy một chiếc taxi 7 chỗ của hãng Phương Trang tấp lại. Người tài xế đã đề nghị tôi tìm một con đường khác, tránh đường Đinh Tiên Hoàng hay Pasteur vì những chỗ đó đang bị kẹt xe và cây đổ nhiều lắm. May mà tôi gặp một người tài xế tử tế, thuộc một hãng xe đàng hoàng, chứ bạn tôi đã phải lên một xe taxi dù (có số đuôi 27 nhái Vinasun, không có số tài) và phải trả đắt gấp 3 lần cho một đoạn đường quen thuộc vẫn thường đi.

Sống ở một thành phố lớn nhất nước – nơi mà dân tỉnh vẫn nườm nượp đổ về trong các khu công nghiệp và mong có ngày trở thành công dân chính thức, tôi luôn có những điều phập phồng lo sợ. Chẳng hạn như ra khỏi nhà sáng 1.4, tôi chỉ biết bão có thể “rớt” ngang qua Cần Giờ, chứ không hề biết là gió có thể giật mạnh đến mức mọi con đường trong nội thành đều trở nên tê liệt, khiến mình có thể phải lang thang ngoài đường nếu không kiếm được taxi. Cô bạn tôi bảo nếu biết bão rớt vào ngay thành phố, có thể cô đã ở nhà và không cần phải qua cầu Sài Gòn làm gì, khiến cho mọi người trong nhà cô đều đứng ngồi không yên vào giờ đó.

Thử làm một cuộc khảo sát nho nhỏ với 10 người phụ nữ vẫn thường gặp hàng ngày: “Điều gì làm bạn ngán ngại nhất trong cuộc sống đô thị hiện nay”,  tôi thấy ngay đáp án: kẹt xe, chất lượng thực phẩm-y tế-giáo dục, môi trường ô nhiễm và …gánh nặng của các loại giá và phí.

Họ hỏi tôi: Bây giờ sống sao phập phồng quá. Lương không đủ sống (kể ra có lương cũng là mừng, bởi với tình hình kinh tế thế này – lãi suất ngân hàng quá cao, sản xuất đình đốn, sức mua thấp – sợ sẽ đến ngày …bị nợ lương hoặc mất luôn việc) mà giá mọi thứ đều tăng, chưa kể sắp tới còn phải đóng những loại phí để lưu thông trên đường nữa. Có cô em hỏi tôi: Với thu nhập gần 4 triệu đồng một tháng, tiền sữa và tiền gửi con ở nhà trẻ hàng tháng đã hết hơn phân nửa rồi, nếu xe máy phải đóng phí thì em mua xe đạp điện để chạy. Mà xe đạp điện có phải đóng phí giao thông không chị? – đúng câu ông bà ta vẫn nói “nghe mà cười ra nước mắt”!

Gõ từ khóa “phí giao thông” trên trang điện tử sgtt.vn, ra 57 kết quả, bài cũ nhất đăng ngày 10.1.2012 và bài mới nhất đăng ngày 2.4.2012. Gõ từ khóa “phí giao thông đường bộ” trên trang Google, ra  5.250.000 kết quả. Sôi sục từ đầu năm 2012 đến nay, đây là loại phí được người dân bàn luận nhiều nhất. Số lượng bạn đọc phản hồi vấn đề này gửi về báo SGTT hàng tuần luôn đạt mức kỷ lục so với những vấn đề khác. Trời ơi, nếu ông bộ trưởng giao thông đoan chắc: Đóng phí này xong các đô thị sẽ hết kẹt xe, đường phố sẽ an toàn thì chắc mọi người sẽ đóng ngay thôi, khỏi băn khoăn hay thắc mắc.

Vấn đề là dù phải oằn vai cõng các thứ phí này (sau khi đã mệt mỏi vì sự trượt giá quá nhanh của đồng tiền, khiến cuộc sống ngày càng thấp) nhưng nỗi bất an về đời sống đô thị vẫn còn đó ông ơi!

Thảo My

(Đã đăng báo SGTT sáng 4.4.2012)

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s