Tôi không thích những cơn mưa


Không biết tự bao giờ, tôi không thích những cơn mưa. Trời mát, nắng hanh nhẹ thì thích, nhưng mưa thì không. Khi trời mưa, nếu ở trong nhà, tôi cảm ơn trời. Còn khi đang ngoài đường, tôi chỉ muốn ba chân bốn cẳng lao về nhà thật nhanh.

Mưa luôn gợi cho tôi cảm giác bất an. Có quá nhiều kỷ niệm không đáng nhớ với những cơn mưa, nên tôi chỉ mong mưa khi mình đang ngủ. Ngủ, tức là ở một thế giới khác, ở đó không nghe thấy mưa, không cảm thấy mưa và không nhớ những gì không muốn nhớ.

Những ngày còn nhỏ, trời mưa mà ba mẹ đi làm chưa về là tôi trông đứng trông ngồi. Mấy đứa em lau nhau nghịch nước mưa, thường đòi tôi làm gì đó để ăn (chiên cơm hay luộc khoai), còn tôi lại lo lắng không biết ba mẹ đang ở đâu trong cơn mưa.  Nếu ba chở mẹ cùng đi làm thì tôi đỡ lo hơn. Nếu mẹ đi một mình, thể nào mẹ cũng về muộn hơn ba (vì mẹ không biết tự đi xe mà chỉ di chuyển bằng xe công cộng).  Chỉ cần nhìn ra ngõ,  thấy mẹ đội nón lá, quàng một tấm nylon ướt nhép, tay xách nách mang  …. cũng đủ khiến tôi luýnh quýnh, chạy ra đón mẹ mà mừng đến phát khóc.

Khi tôi vào đại học, hàng ngày phải đạp xe gần 20km từ Hóc Môn lên Sài Gòn để học, khi trở về nhà , đến cánh đồng trống gần ngã tư Hóc Môn, trời bỗng đổ mưa ào ạt. 30 năm trước,  dễ gì mua được một cái áo mưa, thế nên không biết bao nhiêu lần, tôi phải cố gắng lắm mới qua được quãng đồng trống đó. Gió từ đồng trống thổi chiếc xe nghiêng ngả,  nước mưa tạt vào mặt không nhìn thấy đường, vừa lạnh, vừa đói, khiến tôi không khỏi loạng choạng muốn té ngã.

Ngày đưa con sang Singapore chữa bệnh, mẹ con tôi đến vào đúng mùa mưa. Mưa ở đây ào ạt, dầm dề cả ngày. Ngồi trong nhà trọ nghe mưa mà buồn não người.  Có những ngày quần áo phơi chưa kịp khô, tôi phải vội vàng ủi cho vào va-li để xách đến bệnh viện. Đưa con đi trong cơn mưa và rời khỏi bệnh viện cũng trong cơn mưa, nỗi buồn tủi thật là khủng khiếp.

Những cơn mưa trong những năm gần đây ở Sài Gòn lại có sự ám ảnh khác: kẹt xe, nước ngập (có thể lọt hố bất cứ khi nào vì có nhìn thấy gì đâu), chưa kể cây đổ hay dây điện xẹt. Tôi không nhớ có bao nhiêu lần mình bị kẹt xe dưới chân cầu trong cơn mưa đùng đùng, sấm chớp liên hồi, rồi  bao nhiêu lần phải lao “mù” trong làn nước ngập bánh xe, vì không còn lối thoát nào khác. Mưa làm nỗi khốn khổ của người tham gia giao thông trên đường phố Sài Gòn tăng thêm gia vị “sợ hãi”, “bất an”!

Mỗi khi mưa, tôi thường lo không biết có ai trong số những người thân và người mình quen biết đang lội trong mưa? Cầu mong cho những người thân và bạn bè của tôi luôn an toàn trong những cơn mưa.

An toàn trong những “cơn mưa” của cuộc đời!

                                                                                                                                                                                        Gia Hương

(Bài đã đăng báo SGGP thứ bảy ngày 28.4.2012)

Advertisements

One thought on “Tôi không thích những cơn mưa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s