Người phụ nữ vượt lên sự mất mát


Bạn sẽ trở thành thế nào nếu một ngày nào đó tai họa và bất hạnh giáng xuống cuộc đời mình bằng sự ra đi cùa một người thân yêu nhất: cha hoặc mẹ, hoặc chồng (vợ) và con? Bạn sẽ tiếp tục cuộc sống thế nào nếu bạn là một người phụ nữ đã mất đi tất cả: lần lượt các con và cả người chồng yêu quý – trong vòng 8 năm?

Tôi nhìn chị Tiêu Thị Bông và không tin nổi chị lại có vẻ mặt bình thản, chịu đựng và khiêm nhường đến thế, sau những biến cố làm chị mất đi tất cả những người thân yêu nhất. Người ta bảo ai rồi cũng phải gặp thử thách trong cuộc đời, đó là quy luật, nhưng những gì đã xảy đến cho cuộc đời chị Bông thực sự là quá sức chịu đựng của một con người !

1. Khi tôi nhìn thấy hình bé Trương Thanh Anh Thư treo trong căn phòng rất đơn sơ của chị Bông – nơi ở của chị hiện nay trong khuôn viên của Trụ Sở Giáo Hội Cơ Đốc Phục Lâm Địa Hạt Việt Nam – tôi mới thật sự hiểu nỗi đau của chị. Bé Thư sinh ngày 12/ 05/ 2002 và mất ngày 21/ 07/ 2005, sau khi được mổ chữa dị tật bẩm sinh của tim tại Malaysia. Thư đẹp như Thiên Thần, với lọn tóc mái dợn quăn giống hệt cha và cái miệng cong nũng nịu trông quá đáng yêu. Đây là tấm hình ghép do bệnh viện Cơ Đốc Phục Lâm Malaysia tặng cho chị. Đó là hai hình ảnh cuối cùng của Anh Thư, một ngày trước khi con bé lên bàn mổ để rồi ngủ yên mãi mãi.

“Con bé rất lanh lợi và ham nói” – Bông hồi tưởng. Khuôn mặt chị giờ đây trông bình thản, không có giọt nước mắt nào rơi trên khuôn mặt đó nhưng trong đôi mắt chị là thẳm sâu nỗi nhớ. Hình ảnh người chồng và hai đứa con gái – đứa nào cũng bụ bẫm và xinh đẹp – được lồng khung trang trọng trên kệ…như vây bọc lấy ký ức của chị.

Bé Thư là người con cuối cùng rời bỏ chị. Trước đó, chị Bông đã mất một bé trai sau khi sinh tại một trạm xá ở Đà Nẵng vào năm 1999. Năm 2000, đứa con gái đầu lòng của Bông lúc đó được 5 tuổi vì phát hiện bệnh viêm não quá trễ nên cháu cũng không qua khỏi . Nỗi đau mất hai đứa con cũng dần ngưôi ngoai trong lòng người mẹ khi Bông sinh được bé Thư vào năm 2002.

Lúc Thư được một tháng tuổi, khi đưa bé đi khám sức khỏe định kỳ, bệnh viện Từ Dũ phát hiện bé bị dị tật tim bẩm sinh. Chưa hết bàng hoàng lo lắng về bệnh tình của con, thì nửa tháng sau chồng chị phát hiện bị ung thư máu. Chữa trị xong, niềm vui tưởng chừng căn bệnh hiểm nghèo của chồng đã qua khỏi, thì hơn một năm sau, anh bị tái phát trở lại và qua đời chỉ sau ba tuần điều trị tại Trung Tâm Truyền máu Huyết học (bây giờ đổi tên thành Bệnh viện Truyền máu và Huyết học).

Tháng 07/ 2005, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và cộng đồng tín hữu, chị mang bé Thư sang bệnh viện Cơ Đốc Phục Lâm ở Malaysia để bé được mổ tim miễn phí. Ngày đi, bé Thư rất hớn hở vì lần đầu tiên được theo mẹ du lịch nước ngoài trên máy bay. Khi trở về, than ôi…Thư chỉ còn là một nắm tro bên trong ba lô của chị! Bông gần như đã gục ngã tại phi trường trong vòng tay bạn bè và cộng đồng tín hữu ra đón hai mẹ con chị…Bé Thư lanh lợi đáng yêu không còn là một Thiên Thần quấn quýt dưới chân của mẹ nữa !

2. “Những ngày đầu tiên sau khi bé Thư mất, tôi tưởng mình phát khùng mất !” – chị Bông nhớ lại : “Có những ngày đi trên đường nhìn thấy một bé gái trạc tuổi Thư đi ngang qua là tôi như bị hút lấy, vội vã chạy theo. Đến khi sực nhớ lại tôi không biết mình phải làm gì ? Còn đêm về, chỉ một mình trong căn phòng trống trải, tôi thật vô cùng cô đơn”.

Bông lý giải việc mình chịu đựng được sự mất mát của người thân như vậy là do tai họa đến với chị một cách từ từ. Sau cái chết đầu tiên của đứa con trai thứ hai, chị tự an ủi vẫn còn một đứa con gái xinh xắn, ngoan ngoãn và một người chồng luôn yêu thương mình. Rồi khi đứa con gái ngoan ngoãn , xinh xắn đó cũng ra đi , chị vẫn còn chồng là niềm an ủi. Khi Thư ra đời, chị đã thấy niềm vui trở lại trong ánh mắt, tiếng cười của con.

Đến khi người chồng yêu quý mất đi, chị lại nghĩ : “Mình vẫn còn bé Thư để yêu thương chăm sóc”. Nhưng, Thư cũng không ở lâu với chị và cái chết của Thư để lại một khoảng trống khủng khiếp. “Đến khi Thư mất tôi mới thấy sự bất hạnh của mình !” –Bông nói :

“Nếu không có người thân và bạn bè thì có lẽ tôi đã gục ngã mất”. Chị nhận ra rằng trong bất hạnh, chị không hề bị cô đơn, mà có sự chia sẻ. “Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thực sự và không có khái niệm mất tất cả, một khi chúng ta có niềm tin vào Đức Chúa Trời”. Chị luôn tin tưởng rằng : “Chúa biết con đường tôi đi, khi Ngài thử rèn tôi , tôi sẽ ra như vàng. Khi chúng ta đi qua khổ đau là khi chúng ta được rèn giũa để trở thành vàng”.

Mặt khác, Bông vẫn hứng chịu những lời gièm pha của người đời. Không ít người nói sau lưng: chị là người phụ nữ “cao số”, có “bông” mà không có “trái”, phải chịu cảnh cô đơn; hoặc do “cái nghiệp” của chị kiếp trước quá nặng, kiếp này phải trả ; hoặc trong quá khứ chị đã gây nên điều gì đó tội lỗi và bây giờ bị trừng phạt! Nhưng Bông luôn xác tín : “Chúa đã cho tôi tất cả – cả chồng và cả con – và giờ đây nếu Ngài có đem họ đi thì tôi cũng phải Cảm Tạ Ngài chứ không thể oán trách !”.

Điều an ủi của chị là có chỗ dựa tinh thần nơi gia đình, bạn bè và nhất là của cộng đồng tín hữu, sau tất cả những biến cố đó. Sau khi bé Thư mất, chị Bông về quê nhà tại Đà Nẵng tìm niềm an ủi nơi mẹ và anh chị ruột. Một thời gian sau, chị trở vào TP.HCM, sống cùng gia đình chồng ở Gò Vấp trước khi quyết định trở thành một nhân viên phục vụ trong văn phòng của Giáo Hội Cơ Đốc Phục Lâm Địa Hạt Việt Nam.

Bông có niềm tin mạnh mẽ rằng cái chết thật sự chỉ giống như giấc ngủ, và sẽ có ngày chị sum họp cùng chồng và các con ở trên trời. Theo niềm tin của người theo đạo Cơ Đốc, chị không lập bàn thờ để thắp nhang cho chồng và con. Hài cốt của chồng và con được chị cất trong lọ và để trong tủ kính, bên cạnh là những tấm ảnh của họ, cùng vài món đồ chơi ưa thích của các con. Sự nhìn nhận cái chết nhẹ nhàng của tín đồ Cơ Đốc khiến chị dần nguôi ngoai, chấp nhận sự đơn độc của mình như là một sự thử thách.

3. Bảy năm dần trôi qua sau những biến cố đau thương đó. Bây giờ thì Bông hạnh phúc với những việc mình đang làm: những việc “không tên” giúp ích cho cộng đồng như dạy lũ trẻ học giáo lý – học đạo làm người và yêu thương mọi người theo lời dạy của Chúa; đi thăm viếng những người bệnh tật hoặc gặp chuyện không may; giúp bà con dân tộc ở vùng sâu, vùng xa…cải thiện cuộc sống từ việc hướng dẫn cho họ những điều thường thức cá nhân; giúp đỡ và cùng chơi với những bệnh nhi ung thư ở BV Ung Bướu… Bông hiện thời là chấp sự của Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm Phú Nhuận. Và theo Mục Sư Trần Công Tấn – Chủ Tọa Thánh Đường Cơ Đốc Phục Lâm Phú Nhuận – nhận xét : “Trong cuộc đời, tôi chưa từng thấy ai gặp mất mát nhiều như chị Bông, và cái cách vui lòng chấp nhận mất mát như chị thật hiếm có. Chính sự vững vàng của chị cũng có tác dụng nâng đỡ tinh thần tôi khi nản lòng, giúp tôi có sức mạnh để vượt qua”.

Bông cho rằng mình đã tìm thấy sự hạnh phúc trong bất hạnh. Giờ đây chị cảm thấy được bình an, bình an vì mình vẫn còn có thể nhận thấy sự bất hạnh lớn hơn của người khác, và nghiệm ra sự may mắn của mình. Không ít lần, chị dừng xe lại trên đường, nhìn những người phụ nữ nửa điên, nửa tỉnh làm những việc không tự chủ được giữa chốn đông người, chị lại thầm cám ơn Chúa đã giúp chị không trở thành gánh nặng của cộng đồng.

Triết lý sống của chị thật giản dị : Đó là biết cho, trước khi biết nhận.

“Khi tôi muốn được an ủi thì tôi phải ủi an người khác. Khi tôi muốn được thương xót thì tôi phải xót thương. Khi tôi muốn được sẻ chia thi tôi phải chia sẻ. Khi tôi muốn được thăm viếng thì tôi phải viếng thăm. Khi các bạn thấy thỏa lòng với những gì mình đang có thì các bạn sẽ tìm được sự bình an. Những lần tôi được đi thăm viếng những người khổ đau và bệnh tật, tôi cảm thấy bình an và phước hạnh, vì trước mắt tôi, bên cạnh tôi còn có rất nhiều người đau khổ…”.

Công việc của chị ở Giáo Hội Cơ Đốc Phục Lâm Địa Hạt Việt Nam hiện chỉ đem lại cho chị một mức lương vừa đủ trang trải những nhu cầu tối thiểu của bản thân. “Còn quần áo và vật dụng cá nhân, ai cho gì mặc nấy” – chị vui vẻ nói. Niềm vui sống của chị vượt ra ngoài những nhu cầu vật chất, bởi tâm linh của chị hướng đến một mục đích cao hơn là có thể làm những điều tốt nhất cho cộng đồng. Đó là cách chị tồn tại./.

Thanh Thủy

Advertisements

One thought on “Người phụ nữ vượt lên sự mất mát

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s