Tự tin là người Việt Nam!


Gần 20 năm biết chị, mỗi lần gặp, vẻ sống động nơi chị cuốn hút tôi một cách kỳ lạ. Đó là Nguyễn Ánh Hồng – “Madam Hong” – người phụ nữ duyên dáng, tự tin, sắc sảo và rất thú vị khi nói chuyện. Khéo léo trong việc chọn lựa trang phục, nên dù không bao giờ khoe mình sành điệu xài hàng hiệu, chị vẫn thu hút sự chú ý của người đối diện. Thẳng thắn và có phong cách riêng là nét nổi trội ở chị, và không lạ, với tính cách đó, chị đã xây dựng hệ thống siêu thị Maximark mang dấu ấn riêng.

chi Hong (1)

PV: Sinh ra trong gia đình có truyền thống kinh doanh, chị học được gì từ cha chị – ông Nguyễn Hưng?

Bà Nguyễn Ánh Hồng (NAH): Tôi học được từ cha tính quyết đoán. Ông đã quyết cái gì thì dứt khoát làm ngay.

Có một hình ảnh về ông mà tôi nhớ mãi. Đó là những năm đầu mới giải phóng. Lúc đó cái gì cũng thiếu và cái gì cũng quý. Anh chị em tôi ở Sài Gòn phải nấu ăn bằng củi. Từ Nha Trang vào Sài Gòn, đi trên đường thấy cái gì rẻ là ông gom mua mang vào cho các con, từ bao than, bao gạo, kể cả khoai lang, nước mắm, mãng cầu …. Về đến nhà, dù quần áo dính dầy bụi than, ông vẫn cười vui khi thấy các con hớn hở. Trước năm 1975, cha tôi có công ty xuất nhập khẩu gạo và xi măng. Gia đình chúng tôi có nhà ở Nha Trang và cả Sài Gòn. Sau năm 1975, ông làm chủ nhiệm hợp tác xã gỗ Điện Biên ở Nha Trang. Không ai nghĩ ông phải khổ cực như thế vì con,  nhưng đó là một phần con người ông.

Ở một khía cạnh nào đó thì tất cả anh chị em chúng tôi đều bất hạnh. Mẹ tôi mất sớm từ năm tôi 5 tuổi. Lúc đó, mọi người khoác lên người tôi cái áo tang mà tôi cứ mừng quýnh vì tưởng mình được mặc áo dài lần đầu tiên. Có một tấm hình hồi đó chụp tôi mặc áo tang đứng bên huyệt mộ má và nhìn xuống với một khuôn mặt rất băn khoăn: bởi tôi không hiểu sao người ta lại bỏ má vào thùng rồi lại bỏ má xuống đất. Bằng tình yêu của mình với các con, cha tôi đã làm dịu đi sự mất mát của anh chị em tôi. Trong các cô con gái, ông cưng tôi nhất. Có lẽ vì tôi lanh lợi, luôn lăng xăng bên cạnh ông, ông sai gì tôi cũng làm mau lẹ. Hồi nhỏ, tôi học giỏi lắm, năm nào cũng lãnh phần thưởng bự, cha tôi tự hào lắm. Năm 1989 tôi mở Yvonne Shop kinh doanh đồ trẻ em cao cấp ở đường Lê Lợi quận 1, ông rất vui. Năm 1990 ông mất sau khi bệnh 7 tháng trời. Lúc đó tôi mới thực sự thấm thía cảm giác mất mát người thân yêu mà khi còn nhỏ, tôi không thấu hiểu được. Chưa đầy 30 tuổi, chúng tôi đã thực sự mồ côi.

PV: Năm 1994 thành lập siêu thị tư nhân đầu tiên là Citimart cùng với chị ruột là chị Ánh Hoa, rồi sau đó chị tách riêng thành lập Maximark vào đầu năm 1996 – trải qua gần 20 năm hoạt động trong ngành kinh doanh siêu thị, điều gì làm chị tự hào nhất?

Bà NAH: Tự hào nhất là xây dựng được thương hiệu Maximark được mọi người đánh giá rất cao, dù mạng lưới không trải rộng.

PV: Quản lý một hệ thống gồm 5 siêu thị (thực tế là hai trung tâm thương mại ở TP HCM, một ở Nha Trang, một ở Cam Ranh và một ở Cần Thơ) và phải trả lương cho trên 1000 nhân viên/tháng, chị nghĩ nhân viên đánh giá mình như thế nào?

Bà NAH: Tôi nghĩ là chỉ một số ít người thích tôi, quý mến tôi, còn đại đa số là…ghét tôi! Tuy nhiên, điều chính yếu là tôi tạo được niềm tin ở họ. Họ tin tôi làm được việc, không bao giờ bỏ sót chuyện gì và luôn phân minh rạch ròi trong thưởng phạt.

Mấy đứa con tôi thường nói: nhân viên của Mama phải có cá tính mới trụ lại được với Mama. Tôi có những nhân viên cực giỏi nhưng cực cá tính, đã từng phạm lỗi bị phạt rồi bị cho nghỉ, nhưng khi tôi cần,  gọi họ thì họ lại quay về.

Tôi nghĩ cái gì mình muốn nhân viên làm thì mình phải làm gương trước. Nhiều năm trước, có lần tôi la các cô trong văn phòng để bình bông giả trong phòng dơ quá, phải đem đi giặt cho sạch lại. Cái cô bị phân công đi giặt nghĩ tôi giàu mà keo, có bình bông giả tả tơi mà cũng đem đi giặt thì còn dùng vào việc gì được. Thế mà khi cô ấy giặt xong đem vào, tôi lẳng lặng đứng cắm lại từng cành vào bình, tạo ra một kiểu cắm khác, cái bình bông trông rực rỡ trở lại.  Sau này cô ấy – nay là giám đốc điều hành Maximark Ba Tháng Hai – bảo tôi rằng từ lúc đó, cô ấy biết sẽ học được từ tôi nhiều điều khác.

PV: Chị là người năng động, yêu cuộc sống, bản chất này chắc sẽ truyền cảm hứng cho nhân viên làm việc?

Bà NAH: Dĩ nhiên rồi, khi có tôi, các nhân viên thường rối lên, vì tôi đã chạy là các bộ phận đều phải chạy theo.  Không có tôi thì mọi thứ cứ lặng lờ,  vật vờ.

Thực ra tính tôi thẳng, không chịu được thì la lên, nhưng la xong rồi thì thôi, không để bụng. Nhiều lần chứng kiến tôi la nhân viên, con gái lớn tôi bảo: Mama có biết là Mama giỏi lắm không? Đâu phải nhân viên nào cũng giỏi giống Mama được mà Mama cứ bắt họ phải giống Mama?

Đến lúc con nói thế thì tôi mới biết mình giỏi, chứ lúc trước tôi thường nghĩ cái gì mình làm được thì người khác cũng phải làm được. Thấy họ làm không được lại nghĩ là họ không chịu làm lại bực mình!

Hong Maximark

 

PV: Mà chị cũng lạ, có ai đời là bà chủ mà lại chịu khó ngồi thẩm định từng mặt hàng vào siêu thị chứ không giao cho nhân viên làm cho khỏe?

Bà NAH: Vì tôi tin khả năng thẩm định của mình sẽ mang đến nhiều mặt hàng chất lượng và có sự chọn lựa đa dạng cho khách hàng. Một điều tốt nữa là trên giá bán sản phẩm của Maximark, khách hàng sẽ không phải hứng chịu chi phí “hối lộ” dành cho nhân viên thẩm định hàng – điều các nhà cung cấp vẫn thường phải làm ở các nơi khác.  Mặt khác, tôi trực tiếp xem xét đàm phán với nhà cung cấp thì các hợp đồng nhập hàng hay chỉnh sửa giá sẽ được quyết định ngay, không phải chờ đợi ai.

PV: Được biết, nhiều năm nay Maximark vẫn âm thầm đầu tư xây dựng nhà tình thương cho những hộ nghèo thuộc những xã vùng sâu vùng xa ở Đồng Nai và Bến Tre,  nhưng tại sao chị không màng việc mời báo chí đi theo để quảng bá thành sự kiện có lợi cho doanh nghiệp?

Bà NAH: Mặc dù đã bỏ hàng tỷ đồng để làm những việc này nhưng tôi nghĩ đã làm từ thiện thì cứ âm thầm làm thôi. Hô hào quảng bá cho mọi người biết mình đang giúp ai, đang làm từ thiện ở đâu sẽ mất hết ý nghĩa!

PV: Maximark có câu slogan là “Khám phá sự hoàn hảo” – có nghĩa là vào Maximark bạn sẽ thấy sự hoàn hảo? Chị có tự tin quá không?

Bà NAH: Mọi người đã hiểu sai ý nghĩa mà chúng tôi muốn nói rồi. Ý nghĩa của câu này chỉ là chúng ta (Maximark và khách hàng) cùng nhau đi tìm sự hoàn hảo và việc đi tìm sự hoàn hảo là một công việc không bao giờ chấm dứt. Đây là ý tưởng của anh Võ Ngọc Thành – Giám đốc công ty An Phong – chồng của tôi.

PV: Trong cuộc đời dường như ai cũng phải trải qua những thăng trầm. Biến cố về sức khỏe của chị vào năm 2000 phải chăng đã khiến chị thay đổi cách nghĩ và cách sống?

Bà NAH: Thay đổi lớn nhất là quan niệm về cuộc sống: tôi không còn nghĩ trong cuộc sống chỉ có mỗi một điều là làm việc. Thời gian đầu thành lập siêu thị, tôi quá tập trung sức lực cho nó, mải miết làm không nghĩ gì đến bản thân. Khi bị bệnh mới thấy sức khỏe là quý, từ đó tôi tìm cách thả lơi công việc, thu xếp thời gian đi chơi nhiều hơn cùng với gia đình.

Thứ bảy chủ nhật tôi thường dành thời gian cho gia đình, đi chơi với tụi nhỏ nhiều hơn, Hàng năm, khi các con nghỉ mùa đông hoặc mùa hè, gia đình tôi thường tổ chức đi du lịch, từ trong nước đến ngoài nước. Các con tôi đã đi gần hết nước Việt Nam và đã đi du lịch khắp thế giới, chỉ trừ Trung Đông là chưa dám đến thôi!

Ở Việt Nam, nếu chọn các tỉnh miền trung và miền nam, chồng tôi sẽ là người lái xe đưa cả nhà đi chơi – má con tôi thường đùa anh là “tay lái lụa”. Có những chuyến đi rất tùy hứng, chả có sự sắp xếp nào cả, thế nhưng lại rất vui và là kỷ niệm gắn bó cả nhà với nhau. Từ ngày lập gia đình, tôi chưa bao giờ đi du lịch một mình. Đi đâu thì cũng phải có cả nhà bên cạnh mới thấy vui.

Tính cách tôi thì vẫn vậy. Đã làm ra làm, nhưng khi muốn buông là buông. Đã định đi đâu với gia đình thì không bao giờ ôm điện thoại hay máy tính theo. Có chuyện gì cần kíp thì nhân viên nhắn tin hoặc gửi mail. Đàng nào cũng phải về nhà rồi mới giải quyết được, chả có gì phải vội!

PV: Người ta thường bảo: phụ nữ phải ưu tiên cho gia đình, sự nghiệp tính sau, chị nghĩ có đúng không?

Bà NAH: Tôi lại nghĩ khác. Cả sự nghiệp lẫn gia đình phải song song. Trong đời, phải gây dựng sự nghiệp trước tiên thì mới có tiền lo cho con, cho gia đình. Khi đã lập gia đình rồi phải san sẻ thời gian cho khéo để cả sự nghiệp lẫn gia đình đều song song. Sau này, khi hệ thống siêu thị đã đi vào ổn định, tôi mới nghiêng về gia đình nhiều hơn và luôn “rút thời gian” dành cho con.

May mắn một điều là tôi làm chủ, cái quyền trong tay mình. Khi muốn đi chơi với con thì mình ngưng công việc, không phải xin phép ai.

PV: Chị nấu ăn ngon, may vá giỏi, lại biết cả đan lát, trang trí nhà cửa…Thế nhưng hai cô con gái có học được tài nữ công gia chánh từ mẹ không?

Bà NAH: Con gái lớn biết may nhưng con gái út thì không. Nhưng cả hai đứa đều biết nấu ăn, làm bánh….Thỉnh thoảng lên mạng tìm món lạ rồi bê công thức xuống tự chế với nhau vui lắm. Thực ra, tôi không ép các con. Tụi nhỏ thích cái gì cứ làm. Do học chương trình giáo dục của nước ngoài từ nhỏ, các con tôi biết nhiều kỹ năng khác ngoài việc học như đàn, hát, hội họa, ứng xử giao tiếp… Từ mẫu giáo đến lớp 9, tôi cho các con học chương trình Pháp. Từ lớp 10 trở lên tụi nhỏ học chương trình giáo dục của Mỹ. Do vậy, văn hóa mà tụi nhỏ tiếp thu pha trộn giữa sự cổ điển lẫn hiện đại.

PV: Ba con chị đều học ở Mỹ, nhưng nghe nói sẽ về Việt Nam lập nghiệp? Điều này anh chị định hướng cho con hay tự chúng chọn lựa?

Bà NAH: Chúng tôi không định hướng hay ép buộc các con. Tự các con chọn lựa thôi. Quyết định lập nghiệp và sống ở đâu là quyền của tụi nhỏ. Nhưng về Việt Nam làm việc là ý định của ba đứa con tôi.

chi Hong (5)

PV: Đang có một làn sóng mua thẻ xanh ở những nước phát triển như Mỹ, Canada, Úc…để nhập tịch, trong đó có nhiều doanh nhân. Tại sao gia đình chị vẫn thờ ơ và vẫn giữ quốc tịch Việt Nam?

Bà NAH: Toàn bộ gia đình tôi đều mang quốc tịch Việt Nam. Sống ở đâu cũng phải làm việc, có tiền ở đâu cũng sống tốt, tính toán chi cho mệt mỏi? Ra nước ngoài ai hỏi từ đâu đến, tôi rất hớn hở thông báo tôi là người Việt Nam. Nếu ai đó hỏi tôi có yêu nước không? Tôi sẽ trả lời tôi không biết làm thế nào để chứng minh lòng yêu nước nhưng nếu được chọn quốc gia để sinh ra, tôi cũng sẽ chọn là người Việt Nam. Tất nhiên nước mình vẫn còn nhiều cái yếu kém cần phải có thời gian để phát triển, nhưng không nên vì cái yếu kém đó mà mình tự ti hay không dám tự tin.

Có những ý thích của tôi buồn cười lắm mà chỉ sống ở Việt Nam, tôi mới làm được. Chẳng hạn thỉnh thoảng cả nhà tôi kéo nhau ra công viên Lê Văn Tám ăn gỏi khô bò, ngồi trên lề đường xì xụp mà chả ngại ai thấy rồi coi thường. Chúng tôi tự tin với mình, sống thật và không sợ ai đó đánh giá: phải cư xử thế nào thì mới phù hợp, mới đúng đẳng cấp?  Có những buổi tối, tôi thèm một trái bắp nướng – cái món này bán quanh nhà tôi rất nhiều – và khi nhấm nháp từng hạt, tôi thấy nó ngon chả kém bất kỳ món cao lương mỹ vị nào!

PV: Chị luôn tự hào vì mình là phụ nữ. Chị nghĩ để có hạnh phúc, người phụ nữ phải có điều gì hoặc phải sống như thế nào?

Bà NAH: Muốn có hạnh phúc thì người phụ nữ phải chọn được ông chồng tốt. Tôi không vất vả để giữ hạnh phúc vì có một người chồng tốt. Tự anh ấy biết mình phải làm gì để trở thành người chồng tốt và là người cha có trách nhiệm. Tôi sống thảnh thơi, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, anh ấy cũng luôn đi sau “bao” hết cho tôi.

Ai cũng hỏi tôi có bí quyết gì khiến vợ chồng luôn hòa hợp, dù gặp nhau mỗi ngày trong công việc mà không thấy chán. Thực ra tôi chả có bí quyết gì hết.  Tôi là người phụ nữ rất may mắn chứ không phải  may mắn.

Chúng tôi rất hợp nhau về sở thích thưởng thức văn hóa nghệ thuật. Cái gì tôi thích ăn, dù anh không thích anh vẫn ăn; ngược lại có những thứ anh thích mà tôi không thích tôi vẫn vui vẻ làm theo. Tôi và chồng hầu như không bao giờ gây gổ nhau.

Có một kỷ niệm mới đây vui lắm: giao thừa dịp tết năm 2013, tôi và chồng đang trên chuyến bay đi du lịch New Zealand. Khi đánh thức anh dậy vào thời khắc giao thừa để chúc tết nhau theo “truyền thống gia đình”, anh đã tặng cho tôi một hộp gỗ trong có chứa hai đóa hoa anh hái vội ở vườn nhà trước khi đi. Người vợ nào mà không cảm động phải không? Một lần tôi sang Mỹ chơi với con, vừa trở về, anh đã chuẩn bị sẵn một chùm vé máy bay đi chơi Đà Nẵng – Huế – Hà Nội….vào dịp 30.4 và 1.5, với chương trình tour do anh thiết kế chu đáo.

Ai đó nói rằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ, còn riêng trường hợp của vợ chồng tôi: anh ấy chính là cái nền để tôi có thể vững tin làm điều mình muốn và điều mình thích.

PV: Cảm ơn chị về cuộc nói chuyện thú vị.

Thanh Thủy (thực hiện)

Đã đăng trên báo Sài Gòn Tiếp Thị vào giữa năm 2013

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s