Con một


con mot 1

1. Buổi chiều tối, vừa ăn cơm xong là thằng bé lại nôn nao cầm cánh diều ra phía trước cửa, nó nài nỉ tôi : “Mẹ ra thả diều với con !”. Trời mưa lâm thâm, con ngõ hẻm trước nhà sũng nước, vắng trẻ con chơi đùa như mọi ngày, tôi đành bước ra với con. Thằng bé nhờ tôi nâng cánh diều thả lên cao để nó vừa chạy vừa kéo. Mặt thằng bé rạng rỡ, nó lúp xúp kéo cánh diều khá lớn đàng sau và chạy, nhưng cánh diều không bay nổi, vướng vào mái tôn nhà hàng xóm và lệt phệt dưới đất. Thằng bé thất vọng : “Mẹ ơi, nếu nhà mình có sân thượng thì tốt quá !”. Tôi nhìn lên khoảng không bé nhỏ trên đầu con, có quá nhiều dây điện giăng mắc ngang dọc, tôi an ủi con : “Thôi vào con ạ, thả diều ở đây nguy hiểm lắm, mai mốt mẹ sẽ đưa con về nhà ngoại, con sẽ tha hồ thả diều !”. Thằng bé đưa sợi dây cho tôi : “Mẹ kéo đi, con sẽ chạy đàng sau !” . Nhìn ánh mắt hy vọng của con, tôi đành cầm lấy sợi dây, vừa chạy vừa kéo, thằng bé chạy phiá sau nhấc bổng cánh diều và tung lên cao. Không có gió, cánh diều lệt phệt rồi lại rơi xuống đất. Thằng bé thất vọng, thu lấy diều rồi đem vào nhà.

Liền mấy tuần lễ sau, tôi bận rộn luôn và không còn nhớ tới lời hẹn đưa thằng bé về ngoại. Cánh diều của con nằm buồn bã ở góc nhà, thằng bé cũng thôi không nài nỉ tôi cùng ra sân thả diều cùng nó mà loay hoay một mình trong phòng lắp ráp đồ chơi Lego.

 

con mot 4

 

Những mảnh nhựa nhiều màu sắc, rời rạc ngổn ngang trên nền nhà hoặc nằm ngoan trong mâm nhựa ….được tập họp dưới bàn tay con bỗng trở nên lâu đài, kim tự tháp, tàu ngầm hay robot cảnh sát…… theo trí tưởng tượng của con. Thỉnh thoảng, đi ngang cửa phòng con, tôi nghe thằng bé lẩm bẩm nói chuyện với đám đồ chơi của nó. Thằng bé có nhiều đồ chơi ưa thích nhưng thật cô đơn, trong khoảng không chật hẹp và không có ánh sáng trời trong suốt mùa hè. Tôi lại nhớ đến mùa hè tuổi thơ của mình ở vùng quê, nơi tôi tự do giang nắng suốt ngày ngoài đồng, chơi bắt cá, chơi thả diều hay nặn đất sét cùng các anh chị em của mình hoặc vui chơi cùng đám bạn. Những cánh diều tự làm của chúng tôi hồi ấy không đẹp bằng cánh diều mua cho con bây giờ nhưng nó đã bay thật cao vì no gió, vì không bị chặn bởi nhà cửa hay dây điện…..

2. Hôm qua, khi nhìn thấy hai hộp làm đá màu đen và màu trắng ở cạnh nhau, thằng bé đã chê sao mẹ mua hai thứ không xứng đôi, tôi hỏi xứng đôi nghĩa là sao, thằng bé đã “lý luận” : “Xứng đôi có nghĩa là hai cái phải cùng màu đen hoặc cùng màu trắng, để khi nhìn từ xa có thể thấy cả hai là một !”.

Có hôm, sau khi ráp xong một tác phẩm đồ chơi từ các mảnh nhựa nhiều màu sắc Lego, thằng bé say sưa ngắm nhìn và nói với tôi : “Mẹ xem này, con phục con quá !”. Vẻ kiêu hãnh trẻ con trên gương mặt con khiến tôi phì cười….

Hồi còn ba, bốn tuổi, thằng bé thường tò mò nhìn ngắm con búp bê (thậm chí tháo quần áo của búp bê xem bên trong có gì không, chẳng hạn như rốn, hoặc…..”chim”) và hỏi tôi : “Tại sao búp bê chỉ có tai mà không có lỗ tai ?”. Bây giờ, nó cũng nhìn ngắm các “nhân vật” Lego và nhận xét : “Không có thằng Lego nào có tai hết mẹ ạ, ngay cả tay – chân của nó cũng không có ngón tay, ngón chân, nhưng tụi nó có thể đổi đầu và đổi tay chân cho nhau mà vẫn không bị sao hết ! Nếu là người thật đâu có làm như thế được phải không mẹ ?”. Tôi lại phì cười và ngạc nhiên về sự liên tưởng của con.

Rất nhiều lần, nó hỏi tôi : “Vì sao mẹ không sinh cho con một đưá em, nếu có em con sẽ không phải ra đường chơi nữa ?”. Lúc còn học mẫu giáo, nó mơ có em để ở nhà trông em, khỏi đến trường. Bây giờ biết việc học là quan trọng rồi, nó lại mơ em để cùng chơi….. Thấy nó chiều những đứa nhỏ bên cạnh nhà mà tội. Nếu có em, thằng bé sẽ là một anh hai tốt lắm. Và tôi lại thấy mình có tội…..

 

con mot 5

3. Tôi vẫn thường lập đi lập lại một giấc mơ về trẻ con. Một đứa bé mới sinh luôn ở trong giấc mơ đó. Có khi tôi thấy mình đang mang bầu. Có khi tôi thấy mình đang sanh con. Một đứa bé trai, em của Tin. Không hiểu sao dạo này tôi luôn day dứt vì nghĩ mình đã bỏ nó khi chưa đầy tháng trong bụng. Vào năm đó, khi quyết định như vậy, tôi chẳng chút băn khoăn tự vấn lại mình vì nghĩ không còn cách nào khác. Trước mặt là công việc chưa ổn định, không có lương hàng tháng. Cuộc sống bấp bênh quá mà Tin mới ba tuổi, bé xíu như trẻ suy dinh dưỡng vì không được chăm sóc đầy đủ như con người ta. Ba Tin là người an phận, hài lòng với đồng lương giáo viên hàng tháng, không có sự nỗ lực muốn kiếm thêm tiền lo cho con đầy đủ.

Thế là tôi quyết định thật nhanh và lúc ấy chỉ có nỗi đau thể xác. Nhưng, bệnh viện nơi tôi đến đã làm việc đó không chu đáo và một thời gian sau tôi phải lên bàn để nạo lần thứ hai, vì sót nhau. Có lẽ vì thế mà đã 05 năm trông ngóng, tôi vẫn không thể có thai. Hàng tháng, tôi vẫn lắng nghe cơ thể mình và thất vọng vì chẳng có gì thay đổi.

Bây giờ, mỗi lần nhìn phụ nữ có bầu, nhìn phụ nữ ẵm con nhỏ hoặc đẩy xe nôi đi qua trước mặt, tôi lại ước ao được giống như họ. Nỗi day dứt ập về ngày càng lớn, ngày càng khoét sâu trong tâm trí tôi và thế là giấc mơ về trẻ con cứ hiển hiện mỗi đêm, càng làm tôi đau đớn.

Tôi lại nghĩ đến những người bạn của mình. Có người bỏ thai một lần, có người bỏ thai hai – ba lần… Họ có bao giờ day dứt như tôi không ? Thật đáng sợ là chuyện bỏ con khi nó – có – mặt – không – theo – kế – họach – lại trở nên bình thường như vậy ! Tôi lại nghĩ đến nỗi đau của một người bạn khác – khi họ trở nên giàu có, người vợ đã không còn khả năng sinh con chỉ vì họ đã quyết định bỏ thai nhiều lần lúc còn trẻ, họ nghĩ cần phải để dành thời gian kiếm tiền và thăng tiến trong sự nghiệp…. Bây giờ, họ sống với nhau mà như hai kẻ xa lạ, người này trách ngầm người kia và thỉnh thỏang gặp tôi, người chồng lại tự trách mình : “Mình có quá nhiều tội lỗi. “Cái nghiệp” phải trả nặng quá !”.

Nhưng, cũng thật đáng sợ khi người ta cứ vô – tư sinh nhiều con rồi thả chúng ra cuộc đời và chỉ mong chúng mang nhiều tiền về cho họ. Đêm nay, tôi chỉ mong một giấc ngủ không mơ, để không phải gặp một khuôn mặt trẻ con về hỏi tội mình…..

4. Một mùa hè nữa lại đến. Thằng bé hớn hở khoe với tôi đã tìm được một người bạn thân. Hắn cũng con một, suốt ngày phải trông nhà vì ba mẹ bận rộn chuyện làm ăn. Hai đứa trẻ con một không còn muốn cô đơn trong căn nhà suốt mùa hè như trước . Lên cấp hai, thằng bé không còn say mê đồ chơi Lego nữa, lúc thì nó mải mê suốt ngày trước chiếc máy vi tính để xây dựng những mái ấm gia đình trong trò chơi “Sims”, lúc thì nó bận rộn đi tìm mua các lọai đĩa ca nhạc rồi trở về nhà nằm suốt ngày trước màn hình ti vi để lắng nghe các thần tượng âm nhạc. Thằng bạn của nó cũng chẳng khác gì nó.

con mot 6Thỉnh thỏang, thằng bé khoe với tôi đã “tạo ra” một “baby” giữa một cặp vợ chồng trong trò Sims rồi ngay sau đó lại than thở : “ Mẹ ơi, nhân viên xã hội đến ẵm em bé đi mất rồi vì cả hai vợ chồng không biết nuôi nó ! Mẹ dạy con cách nuôi em bé để nhân viên xã hội không còn dịp bắt em bé nữa đi mẹ !”. Khát vọng về một gia đình “có anh có em” vẫn không thôi ám ảnh nó ! Vài mùa hè say sưa với trò chơi điện tử, với màn hình vi tính đủ khiến thằng bé phải mang một cặp kính dầy vì cận thị. Đôi mắt đẹp của nó giờ đây khi tháo kính ra không còn nhanh nhạy như trước. Và do ít vận động, lại thường xuyên phải dùng “thức ăn nhanh” vì mẹ luôn bận rộn, thằng bé đã bắt đầu “có bụng”. Những căn bệnh của thời hiện đại đã không chừa con tôi.

Điều làm tôi thêm lo lắng là tình bạn thân của thằng bé. Tôi mong rằng đó sẽ là một tình bạn bền vững, nếu không thằng bé sẽ bị tổn thương vì đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào tình thân bạn bè.

Tin đang trong quá trình trở thành một người lớn, nó bắt đầu có những “bí mật” của đàn ông và chỉ chia xẻ với ba. Tin cũng không còn thích được mẹ hôn như trước. Thằng bé ngày càng xa khỏi vòng tay của mẹ. Không ai biết rằng tôi sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để trở lại khỏang thời gian có thai lúc thằng bé được ba tuổi. Nếu không bỏ đứa con – ngòai – kế – họach – đó, giờ đây thằng bé đã có một đứa em để không bao giờ còn sợ mình bị cô đơn trong căn nhà và trong cuộc đời. Còn tôi, sẽ không có cảm giác phập phồng lo sợ mỗi khi thằng bé ra khỏi nhà. Ngòai kia, có quá nhiều mối hiểm nguy có thể xảy đến với thằng bé, mà tôi, lại chỉ còn có mình nó…../.

Gia Hương

(Truyện ngắn đã đăng trên Phụ Nữ Chủ Nhật khoảng năm 2002)

Advertisements

2 thoughts on “Con một

  1. Có con hay không có, có nhiều hay có ít, từ trước đến nay hầu như nằm ngoài sự quyết định của phụ nữ. Trẻ con đến thường khi không nhằm lúc. Chỉ có một điều để an ủi phụ nữ muốn có con, hay có rồi muốn có thêm, mà không được toại nguyện là đỡ vất vả.

    Like

  2. Dạ chị. Đúng là có thể an ủi như vậy, bởi làm mẹ là một hành trình khó khăn. Thế nhưng, nỗi day dứt của bà mẹ trong câu chuyện này chỉ cho thấy nếu chưa muốn có con thì người phụ nữ nên chủ động dùng các biện pháp tránh thai chứ không nên bỏ con như thế.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s